Tóm tắt bởi: Phương Thy – Bookademy
Chiến tranh, dù là ở bất cứ đâu cũng đều gây đến mất mát, chết chóc, nỗi tang thương và sự hoài nghi về nhân tính.
I. Giới thiệu tác giả
Tên thật là Beatrice Clare Dunkel (1962-2021) và là một nữ tiểu thuyết gia dòng tội phạm, giật gân người Anh. Bà từng là người mẫu và diễn viên dưới cái tên Candy Davis, nhưng sau đó bà chuyển hướng sang viết lách và lấy bút danh là Mo Hayder. Bà từng theo học Thạc sĩ chuyên ngành Điện ảnh tại American University, và sau đó lấy bằng Thạc sĩ Sáng tác tại Bath Spa University. Cuốn sách đầu tay Người chim (Birdman) của bà đã trở nên nổi tiếng toàn cầu, kèm theo các cuốn sách bán chạy khác như là Tokyo (2004), Đảo Lợn (Pig Island, 2006),… Ngoài ra bà cũng đạt được nhiều giải thưởng danh giá như các giải thưởng WH Smith Thumping Good Read , CWA Ian Fleming Steel Dagger, Edgar Allan Poe,… Những câu chuyện của bà nổi tiếng với sự rùng rợn, kinh hoàng, và bạo lực trần trụi. Cuốn sách “Ác quỷ Nam Kinh” của bà cũng là một tác phẩm mang đầy ghê rợn và gây ám ảnh người đọc về một tội ác chiến tranh sẽ không bao giờ bị quên lãng.
II. Tác phẩm
1. Tóm tắt về tác phẩm
Câu chuyện theo chân Grey, một cô sinh viên bên trường đại học London trên con đường truy cứu về cuộc hành hình cô vô tình đọc được trong một cuốn sách tên là “Vụ thảm sát Nam Kinh”. Mọi người nghĩ cô phát điên vì họ không thể tin rằng người Nhật có thể làm một sự việc khủng khiếp đến thế. Cuốn sách ấy cũng mất tích một cách bí ẩn, nhưng Grey vẫn không thể ngừng suy nghĩ về về câu chuyện đó. Cô bỏ học, bay đến Tokyo và tìm gặp giáo sư Sử Trùng Minh, người mà cô tin đang giữ cuộn phim ghi lại sự kiện đó. Vì sự bộc phát của mình, cô không có bất cứ sự chuẩn bị nào nên phải nằm ngủ ngoài công viên. Đến hôm sau, một người đàn ông phương Tây tên Jason bắt gặp cô đã đề nghị cho cô thuê phòng và dẫn đến ở nhà hắn. Sau khi nhận phòng, Grey được hai chị em Baba Yaga (Irina và Svetlana) và Jason dẫn đến một hộp đêm cao cấp do Mama-san Strawberry Nakatani làm chủ. Sử Trùng Minh biết được nơi cô làm thường Junzo Fuyuki hay lưu tới và đề nghị cô tìm hiểu về loại thuốc bí ẩn đã giúp ông ta giữ lại mạng sống. Đổi lại, ông sẽ cho Grey xem đoạn băng. Ngay khi Grey tìm ra được thành phần của loại thuốc đó, một bi kịch đã được vén màn. Một tội ác man rợ đến hãi hùng đằng sau chính vị thuốc thần kì đã khiến cô phải sững sờ. Sự thật đằng sau đoạn phim đó chỉ là một phần hư cấu của Vụ thảm sát Nam Kinh năm ấy, Tuy thế, nỗi kinh hoàng mà sự kiện ấy đã phần nào được phản ánh thông qua câu chuyện trên.
2. Bối cảnh câu truyện
Thảm sát Nam Kinh là một nỗi kinh hoàng của dân tộc Trung Quốc và là một trong những tội ác chiến tranh khủng khiếp nhất lịch sử. Cuộc tàn sát bắt đầu khi Quân đội Đế quốc Nhật Bản tiến công vào Nam Kinh, Trung Quốc và đóng chiếm nơi này. Hoàng tử Yasuhiko Asaka được trao quyền làm chỉ huy tạm thời của chiến dịch, đồng thời có nhiều nguồn tin cho rằng ông đã ra lệnh giết mọi tù binh để tránh tiêu tốn tài nguyên và gây áp lực lên người Trung Quốc, tuy nhiên tính xác thực của hành động này vẫn còn nhiều tranh cãi. Trong một khoảng thời gian dài, binh lính Nhật đã thực hiện các hành động tàn bạo như cướp bóc, đốt phá, tra tấn và cưỡng hiếp người dân trong thành phố, gây ra thương vong được ước tính lên đến hơn 200,000 người, và khoảng từ 4,000 đến 80,000 người là nạn nhân bị xâm hại. Tội ác lan rộng từ thành thị đến các vùng nông thôn lân cận, và các binh sĩ người Nhật được tự do hành động mà không bị bất kì thế lực nào ngăn cản. Tội ác của binh lính Nhật mang tính man rợ và phi nhân tính như hàng loạt người dân vô tội bị bắt trói và xả đạn để giết chết, bọn chúng còn giết người bằng lưỡi lê, dùi cui, báng súng, và sau đó dọn xác bằng cách ném xuống sông hoặc chất thành đống để đốt. Những chàng trai cũng bị giết vì bị coi là cựu binh Trung Quốc bằng các tiêu chí rất tùy ý và đều bị xử tử bằng nhiều hình thức ghê rợn khác nhau như chặt đầu, đâm nhiều nhát bằng lưỡi lê, thiêu sống,… Trẻ em và phụ nữ chịu nhiều tổn thương nhất, họ bị ép buộc phục vụ tình dục một cách tàn bạo rồi sau đó bị giết chết và hạ nhục thân thể. Một số nguồn tài liệu đã ghi nhận trong nhật kí của một người lính Nhật đã miêu tả như sau:
“Tôi nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ có cơ hội như thế này nữa, nên tôi đâm ba mươi tên Trung Quốc khốn kiếp. Leo lên đỉnh núi xác chết, tôi cảm thấy mình như một sát thủ thực thụ, đâm liên tục, bằng tất cả sức lực. ‘Ugh, ugh,’ bọn Trung Quốc rên rỉ. Có cả người già lẫn trẻ con, nhưng chúng tôi đã giết sạch chúng. Tôi cũng mượn kiếm của một người bạn và thử chặt đầu vài tên. Tôi chưa bao giờ trải qua điều gì bất thường đến thế.”
Vì tính chất tàn bạo của cuộc thảm sát đó, cùng với bức ảnh một người lính Nhật đang chặt đầu một thường dân Nam Kinh mà Mo Hayder tình cờ thấy, tất cả đã thôi thúc bà viết ra câu chuyện này. Cuốn sách “Ác quỷ Nam Kinh” chính là một lời gợi nhắc cho chúng ta về sự thảm khốc của chiến tranh, và sự vô nhân tính vẫn đã và đang diễn ra đâu đó ở thế giới này. Từ đó, chúng ta có cái nhìn sâu vào chính lịch sử và bản chất con người, rồi tự hỏi bản thân: “Liệu tội ác là do tác động của bên ngoài, hay nó nảy sinh từ chính bên trong ta?”. Chiến tranh đã làm tha hóa con người, hay nó chỉ là chất xúc tác để cái ác trong ta được trỗi dậy.
3. Nhân vật trung tâm
Grey Hutchins: một cô gái trẻ mang nỗi ám ảnh về cuộc thảm sát Nam Kinh. Sau khi đọc qua cuốn sách về đề tài này, Grey đã tin rằng đoạn phim về một tội ác man rợ của Quân đội Thiên Hoàng Nhật có thật và đã bị mọi người xung quanh cho rằng đã phát điên. Grey bị đưa vào trại tâm thần và ở đó, cô gặp một bà y tá độc địa, luôn tỏ ra căm thùcô. Grey là cái tên cô nhận được ở bệnh viện, do một người bạn trong đó đặt cho cô. Cô gái ấy nói Grey giống như một bóng ma, một kiểu sinh vật ngoài hành tinh, với một cái đầu to, đờ đẫn, hai mắt kiểu côn trùng phẳng lì nằm ở trên cao, nước da nhợt nhạt kỳ quái. Gầy gò, trắng toát và trong suốt. Từ đó, ta dễ dàng hình dung ra được dáng vẻ lập dị của cô chỉ qua cái tên giản đơn. Cô đại diện cho nỗi ám ảnh với một tội ác mà chính cô chưa từng trải qua. Đó chính là dư âm của chiến tranh, dù không bị ảnh hưởng trực tiếp nhưng vẫn gây nên nỗi đau đớn về tinh thần cho loài người.
Sử Trùng Minh: Ông hiện tại là một giáo sư ở trường đại học Todai, trường đại học danh giá nhất Nhật Bản. Grey đã miêu tả sự bất ngờ của bản thân khi cho rằng với những những cảm nhận mà ông hẳn có về người Nhật, ông lại chọn sinh sống và làm việc ở đây. Trong chuyện có miêu tả ông như sau:
“Ông di chuyển với chân trái hơi khập khiễng, và đằng sau gáy, tóc của ông mỏng tới mức gần như hói, lớp da đầu nhăn nheo như thể không có xương sọ và ta có thể nhìn thấy những nếp gấp và đường rãnh của bộ não.”
Trong lần đầu gặp Grey, khi cô nhắc tới cơn ác mộng Nam Kinh, ông đã không ngừng phủ nhận việc không nghe gì đến những tội ác đó, càng không sở hữu cuộn phim Grey nhắc tới. Sự dữ dội mà thành khẩn trong cái cách ông mong Grey không nhắc về nó khiến ta càng phải nghi ngờ liệu có điều gì ông muốn che giấu?
Qua nhật kí hồi trẻ của ông, ta được biết ông hướng đến tư tưởng tiến bộ, đi trước thời đại, là con người nghĩ về đại cuộc và những định hướng của tổng thống Tưởng Giới Thạch. Thế nên ông kịch liệt phản đối việc lấy một cô thôn nữ quê mùa như Kim Liên. Cha mẹ ông tuy giàu nhưng lại lạc hậu và mê tín, ngay cả khi lâm bệnh nặng nhưng cũng không chịu tìm đến các phương pháp chữa trị khoa học mà chỉ nghe theo thầy bói. Thấy mẹ như vậy buộc Trùng Minh phải cưới vợ theo sắp đặt của mẹ để làm bà vui lòng. Đến khi diễn ra hôn lễ, ông chỉ lo sợ mất mặt trước đồng nghiệp mà giữ kín không thông báo ai cái hôn sự ấy. Trớ trêu thay, ông biết mình vẫn mê đắm Kim Thu mặc cho sự khác biệt về giá trị quan của hai người. Như Sử Trùng Minh đã tự miêu tả:
“Tôi cứ dằn vặt bản thân mãi về cuộc hôn nhân trái dấu này, giữa một cô gái quê lúc nào cũng kè kè quyển lịch vạn niên và tính toán mọi thứ theo âm lịch với một kẻ duy lý, lúc nào cũng chỉ tin vào logic và chúi mũi vào các quyển từ điển nước ngoài như tôi.”
Ông biết con người mình tuy mang danh xưng kiêu hãnh, nhưng thực lại là một cậu bé Trung Quốc không biết nhìn xa trông rộng, không biết thay đổi, chỉ biết giậm chân tại chỗ và chờ chết.
Có lẽ, ông biết mình sẽ không thể vượt qua quá khứ và chính sự kiện ấy, đã hiện thực hóa chính suy nghĩ này của ông.
Sự thật là, ông có sở hữu đoạn băng đó, rằng ông không hề quên, ông không thể quên Nam Kinh. Ông đến Nhật Bản chỉ với một mục tiêu duy nhất, tìm con gái ông. Chính tay ông đã lấy được đoạn băng ấy, cất giữ nó như một lời gợi nhắc đau đớn về số phận nghiệt ngã năm ấy, rằng ông vẫn còn nhiệm vụ phải hoàn thành. Kể từ ngày ấy, Sử Trùng Minh đã không thể thoát được quá khứ, ông sống vì quá khứ và cũng đã chết trong quá khứ.
Junzo Fuyuki: Một ông trùm xã hội đen già cỗi, nhỏ thó mà bất kì ai cũng khiếp sợ. Người đàn ông ấy là “Ác quỷ Nam Kinh” với tội ác bất dung thứ. Ông có thân hình mảnh khảnh, với mái tóc buộc đuôi ngựa. Ông ngồi trên một chiếc xe lăn, làn da thì khô khốc và nhăn nheo như quả hạch, mũi tẹt gí, chỉ nhìn thấy hai lỗ mũi nhô lên như hai cục thịt thừa. Hồi trẻ ông đã mắc một căn bệnh quái ác mà chẳng đâu có thể cứu chữa. Thế nên ông bất chấp làm mọi việc dơ bản để tìm ra loại thuốc cho nó. Điều kì dị là, ông đã tìm ra một phương thuốc thần kinh đến mức nó không chỉ giữ ông sống lâu mà còn giúp ông giữ sức khỏe như một chàng trai đôi mươi. Một phương thuốc độc ác và vô nhân tính. Trớ trêu thay, điều tưởng chừng như phép mầu ấy, lại nằm ở niềm tin của ông. Một con người khao khát được sống đã vì bản thân mà tước đi mạng sống của một sinh linh vô tội. Một người như thế, chỉ có thể được gọi với danh xưng quỷ dữ.
4. Các nhân vật phụ nổi bật khác:
Mụ y tá: bà là người y tá riêng của Junzo Fuyuki, được gọi là Ogawa, con thú; và là người nắm trong tay vị thuốc thần của ông. Bà được miêu tả là một người phụ nữ đồ sộ với đôi vai rộng, lực lưỡng, hai cánh tay dài, đôi chân gân guốc. Mái tóc dài bóng lộn che gần hết khuôn mặt khiến đầu và cổ cô ta trông như bị ép mỏng. Không chỉ đóng vai trò là y tá riêng, ngươi phụ nữ này có đảm đương việc xử lý các nạn nhân của Junzo Fuyuki mà từ đó, tạo ra các tác phẩm “nghệ thuật” từ chính thi thể của họ. Các sản phẩm của bà mang đến sự rùng mình và nỗi sợ hãi tột cùng, được thể hiện qua việc bà đã làm với Jason. Bà ta đại diện cho cánh tay của quỷ dữ, một con người có ác tâm và không màng đến nhân tính. Bà ta không để nạn nhân mình có cái chết nhân đạo, mà xử lý họ bằng sự méo mó, lệch lạc và đầy biến thái. Tuy nhân vật không có quá nhiều lời thoại, nhưng sự tồn tại của bà ta đã là một nỗi sợ hãi không lời, thể hiện cho một cái ác không cần lên tiếng nhưng gây ra nỗi khiếp đảm cho những người trong cuộc.
Thu Kim: Cô là người vợ của Trùng Minh, xuất hiện qua các đoạn nhật kí của ông. Cô được Trùng Minh miêu tả là một cô gái quê mùa, mê tín, sợ những gì mới lạ và không có chút khái niệm gì về xây dựng tổ quốc hay tiến lên phía trước. Cô sợ chân mình không được bó gối chân, không có đôi giày vải mũi nhọn nên không đẹp. Vì sự tự ti ấy mà cô thường ngồi trên giường nhìn hai bàn chân rồi nắn bóp, vặn vẹo các ngón chân như thể đôi bàn chân tự nhiên không bị bó buộc làm cô ấy xấu hổ. Người con gái khi mang thai đứa con của Trùng Minh đã phải di cư lên Nam Kinh, bỏ lại người con gái quê mùa mà cô từng là để đến với một nơi hiện đại hơn, một nới mà cô biết sẽ không cho cô được tự do. Bi kịch của cô chính là bi kịch của Sử Trùng Minh, và chính là bi kịch của toàn bộ câu chuyện. Cô đã hy sinh vì sự cố chấp của Trùng Minh, vì niềm tin dân thường sẽ không bị làm hại của ông. Nhưng trên hết, cô đã ra đi vì sự khinh thường của ông đối với điều mà Kim Thu đại diện. Cô mù quáng với niềm tin mê tín của mình, còn chính ông lại mù quáng không nhận ra được các dấu hiệu đã xuất hiện. Dấu hiệu về một cuộc thảm sát thảm khốc mà chính gia đình ông là nạn nhân.
Bà y tá trong bệnh viện: Người y tá của Grey trong viện tâm thần ngày xưa đã tỏ một thái độ thù hằn với Grey vì cơn cuồng loạn của cô. Trong câu chuyện đã bộc lộ nhiều lần hăm dọa của bà với Grey, phản ánh chính điều kiện cuộc sống của các bệnh nhân trong viện tâm thần.
“Một bà y tá vốn không ưa tôi thường mò đến giường tôi vào ban đêm khi mọi người đã chìm sâu vào giấc ngủ. Dù tôi đã cố tình nằm im thin thít giả vờ ngủ say nhưng bà ta vẫn cúi xuống giường và thì thầm vào tai tôi, hơi thở nóng hổi và dính nhớp. “Để tao nói cho mày biết nhé,” bà ta lầm bầm hết đêm này sang đêm khác, trong khi những hình hoa trên rèm cửa in thành những chiếc bóng bất động trên trần nhà. “Mày là đứa có trí tưởng tượng bệnh hoạn nhất mà tao đã từng gặp trong suốt mười năm làm cái nghề khốn kiếp này. Mày điên thật rồi! Không chỉ điên mà còn xấu xa nữa.”
“Chắc mày nghĩ sự thiếu hiểu biết là một kiểu bào chữa.” Bà y tá, người vẫn thường đến thăm tôi lúc nửa đêm và giận dữ rít vào tai tôi mọi nhận xét của bà ta, luôn cho rằng sự thiếu hiểu biết của tôi là tội lỗi lớn nhất. “Nó không phải là một lời bào chữa, mày biết đấy, nó không phải là một lời bào chữa. Không hề. Trong từ vựng của tao, sự thiếu hiểu biết đồng nghĩa với sự xấu xa, cực kỳ xấu xa. Và những gì mày làm cũng vậy, vô cùng xấu xa.”
Phải chăng giống câu chuyện trong “Bay qua tổ chim Cuckoo”(One Flew Over the Cuckoo’s Nest) rằng bệnh nhân bị trói buộc bởi các y tá trong chính viện tâm thần? Chính những người y tá đã gieo vào đầu các bệnh nhân mầm mống về sự hủy hoại nhận thức, như chính người y tá đã làm với Grey. Không một chút thương xót, không một lòng cảm thông, ở đây Grey đã phải chịu sự vùi dập về tinh thần và khủng hoảng nhận thức.
Không chỉ phản ánh sự tiêu cực diễn ra trong viện tâm thần mà Grey từng trải qua, mà bà còn khiến chúng ta đặt ra nghi vấn.
“Liệu sự thiếu hiểu biết có là một tội ác, mà chính bản thân nó là một điều xấu xa không?”
5. Những chi tiết đắt giá
Trong truyện, nhiều người quanh Grey đều tin rằng, lính Nhật có thể man rợ và nhẫn tâm, nhưng họ sẽ không làm một chuyện mà không một lời nào có thể diễn tả được, một việc mà theo Grey nhận xét là: “…một chuyện mà ngay cả các bác sĩ và y tá trong bệnh viện, những người vẫn tự cho rằng chưa có chuyện gì khủng khiếp mà họ chưa được chứng kiến đều phải hạ giọng khi nhắc tới. Tôi chắc chắn cô tin rằng cô đã đọc nó. Tôi chắc chắn đối với cô nó thật sự tồn tại.” Một lời nói nhẹ nhàng nhưng lạnh lùng, đẩy Grey vào thế là một con người mắc chứng hoang tưởng và tự bịa đặt ra toàn bộ câu chuyện. Một việc chỉ có trong trí tưởng tượng con người, vì nó quá khủng khiếp để có thể thực sự diễn ra ngoài đời thật.
Grey khẳng định chắc chắn cô không bịa chuyện, thế nhưng sự khẳng định chắc nịch của mọi người đã khiến cô hoài nghi chính mình. Sự nghi ngờ đã thôi thúc cô gởi thư cho cha mẹ nhờ tìm lại cuốn sách năm xưa. Thế nhưng mẹ cô phản hồi gần như ngay lập tức rằng nó không hề tồn tại, như một niềm tin bà có thể kiểm soát mọi mọi suy nghĩ và hành động của cô, cũng như việc bà cho Grey học tại nhà vì trường học là nơi dễ tiêm nhiễm các thói hư tật xấu. Thế nhưng, rõ ràng sự quản lý của bà đã để lột vào một vật đáng lẽ không nên hiện diện trong nhà, nguồn cơn ám ảnh của Grey.
Cảm giác của Grey khi đọc thư của mẹ đã bộc lộ một sự hoang mang tột cùng của một con người liên tục sống giữa làn ranh ảo – thật. Để rồi cô nhận ra một sự thật cay đắng, mọi việc Grey làm là để chứng minh bản thân mình không hề điên.
“Tôi nhớ lúc đó tôi đã đánh rơi bức thư xuống sàn nhà và một ý nghĩ khủng khiếp ập đến. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu họ đúng? Chuyện gì sẽ xảy ra nếu quyển sách không tồn tại? Chuyện gì sẽ xảy ra nếu đúng là tôi đã tưởng tượng ra nó? Điều tồi tệ nhất có thể xảy ra, tôi nghĩ, chắc là một cơn đau dữ dội và âm ỉ bắt đầu cuộn lên trong bụng. Đôi khi bạn phải đi một chặng đường dài để chứng minh một vấn đề. Ngay cả khi hóa ra bạn chỉ chứng minh cho chính bản thân mình.”
Ngay khi xuất viện, Grey đã sống một cuộc sống tương đối bình thường như đạt điểm cao trong các kì thi, đậu đại học London, tự học ngôn ngữ Nhật và Trung. Nhưng rõ ràng là nỗi bứt rứt về Nam Kinh vẫn còn đó, Grey cần sự xác nhận về sự tồn tại của câu chuyện đó. Grey dành nhiều thời gian tra cứu để tìm bản sao cuốn sách hay ấn phẩm tương tự. Đến một ngày, ngay khi nhận được tin về người đàn ông sở hữu đoạn băng đó, Grey lập tức bỏ học và bay thẳng đến Tokyo tìm ông.
Ngay từ trang đầu, tác phẩm ta đã giới thiệu cho ta một tội ác đáng kinh tởm. Một người đàn ông vì để lấy được cuộn phim về tội ác của lính Nhật đã giết người quay phim bằng một cách cực kì dã man. Cảnh tượng ấy được miêu tả chân thật và đầy máu me. Hắn ta đã đâm con dao gọt hoa quả xoáy xoay vào bụng người đàn ông đó đến khi bộ ruột thòng lòng cả ra ngoài. Mọi thứ đều nhằm mở màn cho câu chuyện kinh hoàng đằng sau tên ác quỷ Nam Kinh. Rằng khi độc giả vừa bước vào câu chuyện, tác giả đã đánh úp ta bằng cảnh tượng không mấy dễ chịu, báo hiệu cho một sự thật còn khủng khiếp hơn về sau.
Trích đoạn trong sách:
“Nếu anh mang nó đi, thì ai sẽ kể lại cho cả thế giới biết? Những lời đó đọng lại trong tâm trí tôi. Suốt đời tôi sẽ không quên chúng. Ai sẽ kể lại. Tôi ngửa đầu nhìn rất lâu lên bầu trời, lên những đám khói đen đang trôi dạt về phía mặt trăng. Ai sẽ kể lại?”
Ta thấy câu chuyện xen kẽ giữa hiện thực – góc nhìn của Grey và các đoạn nhật kí của Sử Trùng Minh. Chính những trang đầu đã là lời gợi mở cho nhật kí của ông, những suy tư, cảm nghĩ và cả câu tự vấn. Người lính hiểu rõ việc ông cướp lấy băng phim chính là cách để Sử Trùng Minh chôn vùi hiện thực nghiệt ngã ông vừa chứng kiến. Thế nhưng nếu vậy, ai là người sẽ công bố nó, ai là người sẽ cho cả thế giới chứng kiến về sự tàn bạo của chiến tranh? Phải chăng là nó quá khiếp đảm để mọi người tiếp nhận, phải chăng tội ác của nó cần bị che giấu để con người không phải run sợ trước đồng loại mình?
III. Cảm nhận cá nhân
Mình đã đọc cuốn sách từ hồi còn nhỏ, vầ ấn tượng về cuốn sách này là vô cùng sâu sắc với mình. Để đến khi này mình vô tình đọc lại, mình đã tra cứu về sự thật đằng sau câu chuyện được nhắc tới trong sách, và không thể không cảm thấy kinh hoàng trước một sự kiện đen tối và khủng khiếp đến thế. Thực tế đã diễn ra ngoài đời thậm chí còn khủng khiếp hơn, những hành động dã man, vô nhân tính và số lượng mạng người bị tước đi là không thể tưởng tượng nổi. Nếu nhìn nhận lại, ta sẽ dễ dàng thấy rằng số liệu thương vong không được phản ánh đầy đủ, có quá nhiều nguồn tin đưa ra con số rất nhỏ hoặc quá lớn. Ta không thể biết chính xác, vì lịch sử luôn thay đổi, được viết lại bởi rất nhiều bên liên quan với nhiều mục đích hay ý đồ khác nhau. Nhưng liệu con số ấy có phản ánh được hoàn toàn nỗi mất mát của chiến tranh, khi nỗi đau và sự ám ảnh chỉ dừng lại ở những con số? Còn họ, những con người không tên tuổi và bị quên lãng ấy xứng đáng được xem là chứng nhân của một tấm thảm kịch lớn trên sinh mạng nhỏ bé của con người.
Mình đã lặng người đi khi đọc tới phân cảnh cuối, khi biết được sự thật về tội ác của người đàn ông đó. Mình đã không rào trước được một sự việc phi nhân tính ấy có thể xảy ra, mà lại được mô tả chân thực đến thế. Rất nhiều tội ác trong lịch sử chưa được phơi bày, và sự tàn bạo của những điều chưa biết còn lớn hơn và khủng khiếp hơn nhiều. Điều đó gợi nhắc chúng ta về một thời đại hòa bình êm ấm chúng ta đang ở, để ta biết yêu thương người và đối xử tốt với nhau nhiều hơn. Vì khi chính nhân loại quay lưng lại với nhau, chiến tranh sẽ diễn ra và chúng ta đều là nạn nhân của nó.
Nhân vật Grey đã không chấp nhận sự thờ ơ của thế giới trước một tội ác như Nam Kinh. Trong khi mọi người đều sống và giả vờ như điều đó chưa từng tồn tại, thì Grey chính là làn sóng làm trỗi dậy lại những điều đã bị che lấp. Grey bị coi là điên chỉ vì cô nhìn thấy những gì mọi người không nhìn thấy, và cô đã trung thực với chính mình.
Như nhà văn Bảo Ninh trong Nỗi buồn chiến tranh từng viết:
“Chiến tranh không thuộc về quá khứ. Nó vẫn còn đó, trong những người sống sót.”
Để xem và đọc bản sách đầy đủ vui lòng truy cập https://ybox.vn/vien-sach-bookademy/tom-tat-and-review-sach-ac-quy-nam-kinh-noi-kinh-hoang-cua-chien-tranh-68edd1d26917710d794ba7a5
Bản quyền thuộc về ybox.vn/vien-sach-bookademy
